|
Hạnh phúc khi được làm nghề giáo, mong muốn đổi mới
phương pháp giảng dạy cho học trò, trăn trở chế độ đãi ngộ... là những
tâm sự của nhiều giáo viên trẻ nhân ngày nhà giáo Việt Nam.
Cô Nguyễn Thị Thiên Thanh giáo viên khối lớp 9, trường THCS Đoàn Thị Điểm TP HCM: Mỗi tiết giảng là một bài học về đạo đức.
 |
| Cô Nguyễn Thị Thiên Thanh. Ảnh: Hải Duyên. |
Tôi bước vào nghề giáo ban đầu không phải vì
sự yêu thích, mà do gia đình bắt buộc lựa chọn. Nhưng ngay từ
ngày đầu đứng trên bục giảng với tư cách là một giáo viên, tôi biết là
mình đã bén duyên với nghề. Những ánh mắt trong sáng, câu nói ngây
thơ, vô tư hay sự lo lắng, quan tâm của học trò dành cho mình những
khi bị bệnh, lúc buồn hay vui đã làm tôi quên đi những mệt mỏi
của công việc và lo toan trong cuộc sống hằng ngày.
Qua hình ảnh của các em, tôi như được sống lại cảm
giác thời thơ ấu. Nhưng, quan trọng hơn là tôi nhận ra được những giá
trị của cuộc sống. Thật hạnh phúc khi được là một người làm nghề đưa
đò qua sông, rồi nhìn thấy học trò của mình học giỏi, trưởng thành.
Tôi lấy đó làm động lực để phấn đấu nhiều hơn và quyết định gắn bó với
nghề giáo suốt đời.
Khi còn là học sinh, ngày 20/11 chúng tôi nhớ đến các
thầy cô như một điều thật thiêng liêng và ý nghĩa. Nhưng đáng buồn, giờ
đây, tôi cảm thấy ngày lễ này dường như đang dần phai nhạt. Tuy không
phải là tất cả nhưng nó khiến tôi suy nghĩ. Cuộc sống ngày càng phát
triển với nhiều tác động của xã hội, cách ứng xử đối với thầy cô của
các em cũng ngày càng hạn chế. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng mình cần
phải làm gì đó bằng tất cả những gì có thể để bồi dưỡng cho các em
nhiều hơn về đạo đức, lối sống.
Do đó, tuy phụ trách bộ môn Sinh học với các kiến
thức về ADN, về gen..., tôi cố lồng ghép những bài học đạo đức, câu
chuyện về hạt giống tâm hồn trong mỗi giờ lên lớp để "ươm mầm vốn sống"
cho các em.
Cô Trần Thị Thanh Thúy giáo viên trường mầm non Măng Non, quận 10, TP HCM: Phải dạy theo nhu cầu và năng khiếu của các em.
 |
| Cô Trần Thị Thanh Thúy. Ảnh: Hải Duyên. |
Yêu nghề trẻ từ khi biết hát bài "Cô nuôi dạy trẻ",
tôi đã chọn nghề giáo. Tôi về công tác tại trường Măng Non từ khi vừa
ra trường. Hơn 5 năm gắn bó, tôi thấy mình hạnh phúc như được sống
trong một gia đình lớn.
Ngày nay, khi gửi con đến trường, dường như phụ huynh
nào cũng có tâm lý muốn con họ phải ngoan và tốt nên giáo viên phải
chịu áp lực rất lớn. Tuy thế, chính sự hồn nhiên trong sáng của các em
lại làm tôi quên hết mệt nhọc. Trẻ ngày nay cũng rất thông minh và nắm
bắt rất nhanh, nhiều khi các em còn làm cho tôi ngạc nhiên.
Việc dạy trẻ phải theo lứa tuổi, nhu cầu và năng
khiếu của từng em. Giáo viên phải biết quan sát và nắm được ưu, nhược
điểm để hướng dẫn các em phát huy thế mạnh và khắc phục điểm yếu của
mình. Đối với những em có tình nhút nhát hoặc quá hiếu động thì giáo
viên phải nắm được tâm lý để có cách giáo dục phù hợp.
Điều tôi ấp ủ là làm sao có cách thức giáo dục mang
tính thực tiễn nhiều hơn để trẻ có nhiều trải nghiệm và kỹ năng sống từ
nhỏ. Hy vọng rằng, những năm tới Việt Nam sẽ xây dựng được mô hình
giảng dạy "thực tiễn" như dẫn các em đi mua sắm, đến các di tích lịch
sử hay các mái ấm tình thương.... đã được áp dụng ở nước ngoài.
Thầy Võ Trung Tín giảng
viên đại học Luật TP HCM - Gương mặt giáo viên trẻ tiêu biểu thành phố:
Tôi đi dạy là để được học nhiều hơn.
 |
| Giảng viên Võ Trung Tín: Ảnh: Hải Duyên. |
Tốt nghiệp đại học năm 2002, tôi chọn làm giảng viên
để được học lên cao nữa. Đi dạy giúp tôi học dược rất nhiều, hiểu sâu
hơn về kiến thức chuyên môn. Điều may mắn của tôi là đã từng tham gia
nhiều hoạt động Đoàn nên được rèn luyện kỹ năng nói chuyện trước đám
đông. Điều này giúp tôi tự tin khi đứng trên bục giảng trước hàng trăm
sinh viên.
Còn nhớ, những ngày đầu đứng lên lớp, tôi phụ trách
một lớp tại chức. Tất cả học viên đều là những anh chị lớn tuổi và
nhiều trải nghiệm còn mình thì mới ra trường. Tôi trở thành tâm điểm
của mọi người suốt (cười). Những tiếng cười khúc khích từ dưới lớp lắm
lúc làm tôi bối rối bởi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Xong, tôi học
được rất nhiều ở các anh chị ấy. Họ chia sẻ với tôi nhiều kinh nghiệm
thực tiễn mà một người trẻ như tôi rất cần.
Điều khiến tôi cũng như đa số giảng viên trăn trở
hiện nay là chế độ đãi ngộ. Nghề giáo là nghề cao quý nên thiết nghĩ,
cần được Nhà nước quan tâm hơn nữa. Nhiều đồng nghiệp của tôi đã bỏ
nghề và còn khuyên tôi nên tìm công việc khác, thu nhập tốt hơn. Nhiều
lúc tôi cũng phân vân trước đề nghị này. Nhưng tôi nghĩ, công việc nào
cũng có cái được, cái mất. Có thể, tôi thu nhập cao hơn, nhưng tôi sẽ
không nhận được những tình cảm, cũng như sự trân trọng mà sinh viên,
học viên dành cho mình. Tôi thích cảm giác hãnh diện trong người khi
bước vào lớp và nhìn thấy các bạn trẻ ngồi học chăm chỉ.
Nhìn nhận về sinh viên hiện nay, tôi thấy các bạn đã
biết chủ động hơn trong việc học và tìm kiếm thông tin. Các bạn mạnh
dạn dặt câu hỏi cho thầy và có nhu cầu thảo luận. Tuy thế, tôi thấy
phần đông các bạn có suy nghĩ quá phụ thuộc vào thầy giáo. Việc dạy và
học bây giờ được truyền đạt ở nhiều kênh khác nhau, thầy giáo chỉ là
người tập hợp kiến thức cơ bản và hướng dẫn. Vì vậy, các bạn nên kết
hợp nhiều phương pháp học. Tất nhiên, về phần giáo viên, tôi nghĩ chúng
tôi cũng cần phải đổi mới phương pháp giảng dạy để sinh viên không nhàm
chán.
|