Quê Bác nằm ở hạ lưu sông Lam của xứ Nghệ, nơi hội tụ
của các trung tâm văn hóa vùng Bắc Trung bộ, nơi phát tích nhiều nền
văn hóa cổ, một vùng văn hóa dân tộc học đặc sắc. Bác sinh ra trong một
gia đình nhà Nho nghèo yêu nước, ở một vùng quê giàu truyền thống văn
hiến và cách mạng.
Vùng quê ấy, trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và
giữ nước, thường xuyên đương đầu với muôn vàn giặc giã, thiên tai,
trong khổ đau vẫn gan góc, trong mất mát vẫn kiên cường. Truyền thống
yêu nước của gia đình, quê hương đã ảnh hưởng to lớn và sâu sắc đến
tuổi ấu thơ của Bác, đến việc hình thành nhân cách, tư tưởng của Người.
Người yêu quý, giữ gìn, nhập tâm nhiều làn điệu hát
ví, hát dặm, hát phường vải của quê nhà. Người ưa lẩy Kiều và đã vận
dụng nghệ thuật dân gian này đến độ sáng tạo, tinh tế. Người sử dụng
rộng rãi, linh hoạt các thể loại văn học truyền thống, các hình thức
sinh hoạt văn hóa dân dã như tập Kiều, lẩy Kiều, tập cổ, thơ lục bát,
thơ tự vịnh, thơ cổ điển, thơ mừng tuổi, thơ chúc tết. Trong thơ văn,
Người hay dùng tục ngữ, ca dao, dân ca, lối nói ví von, so sánh sinh
động, dễ hiểu của nhân dân lao động.
Trên con đường hoạt động cách mạng của mình, Chủ tịch
Hồ Chí Minh đã đặt chân lên hầu khắp các châu lục, nhiều quốc gia,
nhiều nền văn hóa, thông thuộc nhiều thứ tiếng nước ngoài. Vậy mà một
đêm ở Thái Lan xa xôi, Người thốt lên: “Xa nhà chốc mấy mươi niên / đêm
qua nghe tiếng mẹ hiền ru con”.
Người vẫn giữ cho mình giọng Nghệ nằng nặng, trầm ấm,
vang vọng của quê nhà. Sau hàng chục năm xa quê, ngày trở lại, Người
xúc động nói: “Quê hương nghĩa trọng tình cao / Năm mươi năm ấy biết
bao nhiêu tình”. Người không quên lối đi nhỏ vào nhà ngày xưa, cây bưởi
trước nhà, cây mít, hàng cau phía sau, chiếc võng tuổi thơ, chiếc rương
gỗ nhỏ - của hồi môn ít ỏi của mẹ, khung cửi của mẹ, chiếc phản gỗ và
mấy pho sách của cha, những câu chuyện kể của bà...
Người nhớ và ghi sâu công đức người thầy khai tâm của
mình, những kỷ niệm với người bạn câu cá, nhà ông thợ rèn, những buổi
trưa thả diều, chăn trâu, đánh trận giả...
Người nhớ và nhắc giúp ca sĩ quê nhà hai câu cuối của
một bài hát dân ca, về cách phát âm, cách luyến láy một số từ giọng
Nghệ khi hát xướng. Trong bữa ăn thường nhật, Người ưa món tương, nhút,
quả cà giòn tan, mằn mặn của quê xa.
Quê hương Người có rất nhiều truyền thống quý báu,
mang đặc trưng văn hóa xứ Nghệ khó lẫn. Tuy nhiên, con người và vùng
đất ấy cũng có những hạn chế khó tránh khỏi. Để khắc phục những hạn chế
ấy, Người thường xuyên nhắc nhở cán bộ, nhân dân tỉnh nhà rằng: phải
biết phát huy lòng yêu nước, tinh thần bất khuất trước địch họa, thiên
tai, cần cù trong lao động, thủy chung trong nghĩa tình, giản dị, mộc
mạc, ngay thẳng trong điều ăn lẽ ở.
Đồng thời cũng phải biết khắc phục tâm lý nông dân sản
xuất nhỏ, manh mún, hẹp hòi; tiết kiệm quá thành hà tiện; ít giao tiếp
nên dễ kém năng động; chỉ ham cái lợi nhỏ trước mắt mà không lo cái lợi
to lớn, lâu dài; kiên định không đúng cách dễ trở thành bảo thủ, quan
liêu, duy ý chí.
Hồ Chí Minh là tấm gương thanh cao về nếp sống giản
dị, cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư, dĩ công vi thượng. Nếp sống
đó không chỉ có ở Người khi hoạt động cách mạng bí mật, gian khổ, hiểm
nguy mà giữ nguyên vẹn khi Người đã là chủ tịch nước yêu kính của dân
tộc.
NGUYỄN THẾ KỶ (tiến sĩ, vụ trưởng
Vụ Báo chí - xuất bản Ban Tuyên giáo trung ương)