Nhà
được duy nhất chiếc xe đạp cọc cạch làm phương tiện đi lại, nên mỗi
buổi sáng anh Hùng phải tranh thủ chở con đến trường gần chục cây số
rồi mới tất tả về đi làm. Nhưng cũng bữa được, bữa mất. Nhiều hôm vì đi
làm xa, chiếc xe cà tàng của anh trở chứng chưa kịp đến đón, thì Bảo
lại tự bò về. Về được đến nhà, quần áo Bảo lấm lem bụi đất, tay trầy
xước rỉ máu vì va phải sỏi đá trên đường. Nhiều hôm trời
mưa to, Bảo vẫn cứ nằng nặc đòi đi học, chiếc xe cà tàng trở chứng, hai
cha con bì bõm giữa trời mưa mới đến được lớp, quần áo, sách vỡ ướt
sũng, phải hong trên cửa lớp hồi lâu mới học được.
Gia
đình quá nghèo, cả nhà nhiều hôm phải ăn khoai lang trừ bữa. Năm nay đã
là một học sinh lớp 9 nhưng trông Bảo nhỏ thón như một cậu học sinh cấp
1. Dù vậy trên gương mặt gầy gò đen nhẻm ấy, nụ cười lạc quan vẫn luôn
rạng rỡ như thách thức số phận.
Ước mơ của chiếc lưng gãy gập
Chín
năm qua trên con đường đến trường, đôi bàn tay em đã chai sạn đi vì sỏi
đá. Mỗi lần nhìn thấy em vui vẻ bò lê đến trường, nhiều ánh mắt tò mò
xen lẫn lòng thương. Nhiều gia đình đã lấy Bảo làm gương để giáo dục
con em mình, và bạn bè của Bảo cũng có thêm động lực để vươn lên.
Cô
Nguyễn Thị Lâm, giáo viên chủ nhiệm lớp 9D của Bảo đã bao lần phải ứa
nước mắt khi nhìn cậu học trò của mình vật vã đến lớp và say mê với
từng con chữ. Đôi khi chưa viết xong bài văn, mồ hôi Bảo nhỏ xuống làm
ướt nhoà cả trang giấy.
Cô
Lâm cho biết, Bảo là một học sinh thông minh, ngoan ngoãn, luôn cố gắng
vượt qua hoàn cảnh, mặc cảm để trở thành một học sinh xuất sắc. Nhà
trường cũng đã có những món quà động viên, hỗ trợ cho em trong học tập.
Tuy nhiên là một xã miền núi, nên cũng có rất nhiều hạn chế.
Hàng
năm, Bảo luôn nhận được giấy khen về thành tích học tập cùng như tinh
thần vượt khó của mình. Em còn được tham dự đại hội “Cháu ngoan Bác Hồ”
thường kỳ. Với Bảo đó là niềm an ủi và động lực to lớn để em tiếp tục
trên con đường đi tìm con chữ của mình.
Nhưng
con đường đến trường với em giờ đây đang dần xa vời. Đôi tay ấy không
thể bò lê đến trường như trước đây. Chiếc xe đạp cọc cạch cũng khó lòng
trèo qua những ngon núi và hàng chục cây số đường rừng. Mỗi lần nhắc
đến hai chữ “trường huyện”, Bảo lại đỏ hoe đôi mắt.
Chị
Nguyễn Thị Liên, mẹ Bảo, tâm sự trong nước mắt: “Nhìn con nó ngoan
ngoãn chăm chỉ học hành, chúng tôi cũng phải cố gắng dù gia đình quá
nghèo khó, nhưng năm tới lên cấp ba thì chúng tôi đành chịu thôi. Nếu
có trung tâm nào giúp đỡ nhận em vào học, thì vợ chồng tui đỡ phải áy
náy với con”. Khi được hỏi về ước mơ sau này, Bảo bộc
bạch: “Chân tay em què quặt, không lẹ (nhanh) như các bạn nên sau này
nếu được đi học tiếp, em sẽ học vi tính thật giỏi để trở thành chuyên
viên vi tính, ngồi một chỗ nhưng cũng có thể giúp đỡ bố mẹ”.
Nhìn
cậu học trò hiếu thảo với đôi mắt lạc quan về tương lai phía trước,
không ai có thể cầm lòng được khi nghĩ rằng rồi đây con đường đến
trường của em sẽ bị dang dở vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn.
Nơi vùng quê nghèo hiếu học miền núi Quỳnh Tân, hàng ngày cậu bé Lê Hữu
Bảo vẫn “lê” từng bước đến trường. Đôi tay ấy chai sần đi vì con chữ,
vì những ước mơ mà em hằng ấp ủ...