Buổi sáng định mệnh
Gặp
chúng tôi, em Nguyễn Lâm Tuấn Kiệt (Trường THPT Định Quán, Đồng
Nai) vẫn chưa hết bàng hoàng sau cái chết “hụt” ngày 22/2 vừa qua. Hôm
ấy, sau khi tan học, Kiệt cùng nhóm bạn khoảng 10 học sinh rủ nhau vào
khu vực thác Cây Si (cách trường học 14km) để chơi. Trong nhóm có Mỵ
Duy Thanh, nhà ở gần thác nên được mọi người cử làm “hướng dẫn viên”.
Thác
Cây Si gần đầu nguồn sông Đồng Nai nên nước xiết, sâu (nơi sâu nhất là
14m) và có nhiều mỏm đá. Biết thác sâu, nguy hiểm nên cả nhóm thận
trọng ngồi chơi trên bờ, không ai dám tắm…
Bất
ngờ, nhóm bạn kêu thất thanh khi thấy Kiệt bị trượt chân ngã xuống dòng
nước xiết. Không chút đắn đo, Thanh lao mình xuống nước để cứu bạn,
trên người vẫn mặc nguyên bộ đồ học sinh..
Hơn
2 phút vật lộn với nước, cả hai bị dòng nước cuốn trôi hơn chục mét.
Lúc này Kiệt nói với Thanh: “Cậu biết bơi thì vào đi, nếu không cả hai
cùng chết đấy!”. Nhưng Thanh cương quyết: “Cứ để yên, mình sẽ cứu cậu”.
Quan
sát thấy giữa dòng có một mỏm đá, Thanh dìu bạn bơi tới, nhưng do dòng
nước chảy xiết, chưa kịp tới nơi, em đã bị nước cuốn trôi. Trước khi
chìm xuống, Thanh còn kịp kêu to: “Cứu người ! Cứu người!” rồi mất dạng…
Sau
cú đẩy, Kiệt chìm xuống, nhưng may là tới được đoạn nước lặng.
Sau tiếng kêu cứu của Thanh, một người đánh cá ven bờ đã nhảy nước
xuống vớt được Kiệt lên. Vài phút sau, ông nhảy xuống tìm Thanh, nhưng
em đã bị cuốn trôi rất xa.
Mọi sự tìm kiếm sau đó đều…vô vọng!
Hai
ngày sau, gia đình vớt được xác Thanh cách nơi xảy ra sự việc khoảng
200m trong trình trạng bị thâm tím ở ngực và mặt. Khả năng khi bị nước
cuốn trôi, em bị va đập vào đá, gây ra chấn thương, kiệt sức không vào
bờ được...
"Con sẽ học tốt để đi làm lấy tiền giúp mẹ mổ van tim"
Câu
chuyện cậu học trò lớp 11A1 cứu bạn giữa dòng nước xiết chẳng mấy chốc
lan truyền khắp huyện Định Quán. Ngày đưa tang Thanh, điều bất ngờ là
hàng trăm người dân xa gần, trong đó có những người chưa từng biết mặt
em, đã đến chia buồn cùng gia đình.
Bên
trong ngôi nhà gỗ, nền đất xiêu vẹo, ông Mỵ Duy Công (cha em Thanh)
ngồi chết lặng mỗi khi khách nhắc lại chuyện cậu con trai xấu số. Khuôn
mặt bà Mai Thị Cúc (mẹ Thanh) đã ráo hoảnh, do không còn nước mắt để
khóc con...
Năm
1988, rời bỏ quê ở vùng Nga Sơn (Thanh Hoá) vào Đồng Nai lập nghiệp,
gia đình ông Công mua được 4 sào đất làm rẫy. Cuộc sống ban đầu tạm đủ,
nhưng bệnh tật bất ngờ ập xuống khiến gia đình ông rơi vào cảnh “thiếu
trước, hụt sau”…
Ông
Công bị viêm hô hấp, lâu ngày bệnh biến chứng làm tê cứng hai bàn tay,
lao động kém. Bà Cúc bị bệnh tim nặng, cần phải mổ van tim để duy trì
sự sống. Bà đi lại bệnh viện 115 (TP.HCM) nhiều lần, nhưng chỉ là để
khám và…xin thuốc về uống. Chuyện mổ tim được các bác sĩ nhắc nhiều
lần, nhưng vì chưa có tiền, gia đình cứ lần lữa mãi…
|
Ngày 1/3, Tỉnh đoàn Đồng Nai đã đến nhà em Mỵ Duy
Thanh để truy tặng bằng khen cho em Thanh vì “đã có nghĩa cử cao đẹp
cứu người gặp nạn”.
Trước đó, ngày 28/2, UBND huyện Định Quán cũng đã cử
đoàn cán bộ đến thăm gia đình và truy tặng giấy khen cho em Thanh vì
hành động “dũng cảm cứu bạn bị nước cuốn trôi"; tặng số tiền 2,3 triệu
đồng, giúp gia đình Thanh vượt qua khó khăn.
|
Nhà
nghèo, cuộc sống của Thanh rất đơn giản. Buổi sáng, em phải dậy từ 5h30
phút, vượt qua 14 km để đến trường. Hơn một năm nay, từ khi anh trai
lên Sài Gòn tìm việc làm, mọi công việc lớn nhỏ trong gia đình, từ thổi
cơm, chăm sóc mẹ trên giường bệnh, phụ giúp việc nặng cho bố...đều do
Thanh đảm nhận. Nay, vắng bóng anh trai, cô bé út 7 tuổi ngơ ngác chưa
quen với việc nhà!
Sau
khi thắp nén hương cho cậu học trò, thầy Nguyễn Hữu Quyền - Hiệu trưởng
Trường THPT Bán công Định Quán xúc động: “Hành động cứu bạn của em
Thanh là tấm gương sáng cho học sinh nhà trường. Chúng tôi sẽ không bao
giờ quên em...".
Thầy
Hoắc Công Sơn – Phó bí thư Đoàn Trường Định Quán nhận xét, Mỵ Duy Thanh
có học lực trung bình khá, là cậu bé rất năng nổ, nhiệt tình trong công
tác Đoàn.
“Một lần, Thanh tâm sự với tôi sẽ cố gắng học tốt
để sau này đi làm có tiền, giúp mẹ mổ thay van tim. Gia đình cũng rất
kỳ vọng vào em! Chỉ tiếc, mong ước chưa thành hiện thực, em đã “ra đi”
như vậy…” – thầy Sơn ngậm ngùi.