Qua hộp thư học sinh rất dễ dàng thể hiện “điều em
muốn nói” về tất cả các hoạt động trong nhà trường, từ chuyên môn cho
đến hoạt động phong trào, chuyện quan hệ thầy trò…
Dưới góc nhìn của học sinh, thầy cô là những tấm gương
để các em soi rọi, có khi thầy cô là thần tượng của các em. Do đó các
em đòi hỏi mỗi thầy cô giáo, từ việc nhỏ nhất (như không hút thuốc lá,
không xả rác...) cho đến mối quan hệ đồng nghiệp, thầy trò đều phải thể
hiện tính mô phạm. Các em phản ảnh nhiều ý kiến có giá trị đối với thầy
cô, giúp ban giám hiệu chấn chỉnh kịp thời hoặc đáp ứng nhu cầu của các
em để việc dạy và học ở trường đạt chất lượng tốt hơn.
Hộp thư ghi nhận ý kiến của học sinh có ý nghĩa tích
cực như vậy, nhưng có không ít thầy cô lại tỏ ra khá bực mình trước
việc hộp thư tồn tại trong trường. Có lần vào dịp đại hội Đoàn trường,
học sinh phản ảnh qua hộp thư rằng: “Nhà trường cấm học sinh hút thuốc,
vậy mà dọc theo cầu thang, hành lang, các thầy vứt tàn thuốc bừa bãi,
thậm chí có thầy rít thuốc ngay trên bục giảng. Nhà trường cấm học sinh
xả rác mà thầy cô vô tư vứt giấy gói bánh mì ở trước phòng giáo viên…
Như vậy làm sao làm gương cho học trò?”.
Có lần một tập thể lớp đã phản ảnh với lãnh đạo nhà
trường rằng giáo viên nọ có vấn đề về chuyên môn và kém nhiệt tình
trong vài giờ lên lớp. Từ phản ảnh này, hiệu phó chuyên môn đã gặp
giáo viên để tìm hiểu, trao đổi riêng, đồng thời nhẹ nhàng góp ý để
rút kinh nghiệm. Thế là ngay hôm sau lên lớp, giáo viên này hỏi tất cả
các lớp mình dạy rằng: “Có phải lớp này phản ảnh với ban giám hiệu
không? Học sinh mà dám viết thư phản ảnh giáo viên này nọ, tôi vẫn còn
dạy ở lớp này ít nhất hết năm nay đó, liệu mà làm!”.
Chẳng những không nhìn lại bản thân để điều chỉnh cho
phù hợp, giáo viên này đã nói lời đe dọa, hăm he, có ác cảm với tất
cả các lớp mình đã dạy khiến nhiều học sinh khủng hoảng tinh thần khi
đến môn học của giáo viên này...
Thực tế cho thấy có không ít thầy cô vào lớp toàn nói
chuyện “trên trời” khiến học sinh không biết thầy đang nói gì! Để chứng
minh kiến thức của mình là “nhất trên đời”, có giáo viên sẵn sàng chê
bai bất kỳ ai, từ nhà khoa học cho đến đồng nghiệp, học trò.
Có thầy cô dạy toán nhưng lên lớp toàn nói về văn
học, lịch sử, địa lý, triết học, vũ trụ học... trong khi môn toán chẳng
mấy học sinh hiểu bài! Hoặc ngược lại, có giáo viên dạy văn học dân
gian nhưng lên lớp lại nói toàn chuyện vật lý địa cầu, dịch cúm gia
cầm, chiến sự Trung Đông… trong khi kiến thức môn mình dạy học trò
tiếp thu chẳng được bao nhiêu! Những người này dạy như thế nhưng học
sinh có ý kiến gì là “chết ngay lập tức”!
Nếu như các thầy cô giáo đều chịu khó nhìn lại mình
và lắng nghe những lời góp ý chân thành, thẳng thắn của học trò như
thầy Hoàng Đức Huy trong bài viết nói trên, hẳn mỗi thầy cô giáo không
ít thì nhiều đều học được những bài học quý giá từ học trò mình.
(Nhân đọc bài: Người thầy không hoàn hảo )